Người lớp một đang giấu mặt sau cửa sổ đều bị dọa sợ, im bặt.
Các loại ánh mắt sợ hãi, ngờ vực, khinh thường rơi xuống trên người Úc Dương.
Nhưng Úc Dương vẫn như cũ, đứng thẳng người, cười nhạt nói: "Đúng vậy, không sai. Người ngu không xứng đi học."
Tôn Hầu Tử vẻ mặt khiếp sợ, không ngờ tới Úc Dương vậy mà lại trực tiếp nói ra một câu như thế.
"Tôn Hậu, sau khi thằng đại ca cặn bã của mày rời đi, mỗi lần khai giảng mày đều tìm tới làm phiền tao, hỏi tao đem đại ca mày đi chỗ nào vậy." Úc Dương tiến lên phía trước một bước, tới gần Tôn Hậu, nói, "Hôm nay tao nói rõ ràng cho mày."
"Đại ca mày năm đó mặt mũi bầm dập, nước mắt nước mũi giàn giụa chạy đi, là do tao đánh. Đại ca mày thôi học, là bị tao dọa sợ. Cơ mà, đại ca mày năm đó khóc lóc quỳ xuống với tao, là do nó tự nguyện. Vậy nên, tao không phải dùng quá nhiều sức để khiến nó mất mặt tới mức ấy."
Mặt Tôn Hậu đỏ lên, muốn vung tay cho Úc Dương một đấm, lại bị Trần Phi ở bên cạnh lao tới dùng một chân đá.
"Mày cũng không nhìn lại mày, chưa có đánh nhau, mà mày đã thua rồi. Mạnh miệng lắm à? Chanh chua một chút thì thắng à?" Trần Phi thò tay chỉ thẳng hắn hỏi, "Mẹ mày đẹp lắm đúng không? Toàn thế giới này hẳn đều là mẹ mày, mẹ nó vậy thì mày liều đấy."
Tôn Hầu Tử mặt lộ vẻ dữ tợn: "Mày cũng chỉ là con chó bên người Úc Dương thôi, làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505184/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.