Trời cuối hè se lạnh, ánh mặt trời nghiêng nghiêng xuyên qua cửa sổ bò lên gương mặt như ngọc của thiếu niên niên, nhẹ nhàng lay động, lưu luyến không rời.
Thiếu niên biếng nhác, tựa lưng vào ghế ngồi, ngửa mặt, liếc mắt lên, lớn giọng hỏi: "Lại là cái thằng Tôn Hầu Tử kia?"
Trên cửa phản quang một vóc dáng cao gầy, giọng vẫn oang oang như cũ: "Ngoài nó ra còn ai thiểu năng trí tuệ như vậy nữa, mỗi lần khai giảng đều đến tìm đánh."
"Anh Dương, anh mau đi ra cào cho nó hết ngứa đi, đuổi cổ nó về." Trần Phi lau lau mồ hôi trên đầu, "Bên ngoài rất nóng, anh không đánh nó một trận nó sẽ không đi đâu. Chúng ta bây giờ cũng là học sinh lớp thực nghiệm, không thể ảnh hưởng các bạn khác học tập. Nó đứng chỗ đó thật sự quá chướng mắt."
Úc Dương rất muốn phát biểu, một mình cậu vốn đã ảnh hưởng mọi người học tập rồi, không thấy được mọi người đều nhìn tới mức muốn xuyên thấu cả người cậu hay sao?
Nghĩ rồi, Úc Dương đứng dậy nói: "Ông đây đi ra tiễn nó một đoạn."
Úc Dương trực tiếp từ cửa sau của phòng đi ra ngoài, Tôn Hầu Tử mang theo một đám người đang đứng trong bóng tối dưới chân cầu thang, vẻ mặt khiêu khích, nhưng lại bị ánh mặt trời rọi vào đến không mở mắt được, cuối cùng dùng biểu tình đáng khinh mà nhìn Úc Dương.
"Ồ, vào lớp thực nghiệm rồi? Đầu óc của ba đứa tụi bây, có thể theo kịp sao?"
Tôn Hầu Tử, tên thật là Tôn Hậu, dáng mặt dài, lùn lùn gầy gầy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505183/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.