Thiếu niên ngẩng đầu thong thả đi về phía trước, quạt điện trên đỉnh đầu thổi tóc mái cậu bay phấp phới, khóe miệng hơi hơi cong, đáy mắt lóe lên ánh sáng lấp lánh, giống như là mang theo chút ác ý.
"Em, Úc Dương, cô cảnh cáo em, gây ẩu đả với giáo viên sẽ phải bị thôi học." Diêm Tinh Tinh lui ra phía sau một bước, cảnh giác nhìn cậu.
Úc Dương đi đến bên cạnh bục giảng, nhìn về hướng Diêm Tinh Tinh nhe răng cười: "Cô à, sao cô lại dùng ác ý phỏng đoán người khác vậy? Em chỉ muốn cô trực tiếp nhìn em đi ra ngoài thôi mà."
Nói xong, Úc Dương xoay người bước nhanh ra ngoài, tới cửa rồi, còn cố ý xoay người lại, học theo Úc Giai Giai vì miếng ăn (kem) mà làm nũng, ngọt ngào cười: "Em nghe lời như vậy, cô có thể nào vui lên chút không?"
Cùng với tiếng mắng giận dữ của Diêm Tinh Tinh, Úc Dương cười gian một tiếng lẻn ra bên ngoài.
Cậu chàng bị phạt đứng kia vẫn ở chỗ cũ, vươn tay tới, tự giới thiệu nói: "Trịnh Nguyên Thanh."
"Úc Dương."
"Trùm trường nhỉ, hiểu rồi hiểu rồi." Trịnh Nguyên Thanh cười đắc ý, "Người anh em, so với nghe đồn thì cậu ở ngoài khác thật đấy."
Tức khắc, trong lòng Úc Dương vang lên hồi chuông cảnh báo, sao lại không giống nhau? Hình tượng giáo bá lạnh lùng tàn nhẫn của mình bay màu rồi?
Chết mày, vừa rồi đáng ra mày không nên vì tranh cãi với Diêm Tinh Tinh mà để hình tượng tùng rinh rinh đi mất!
Ngũ quan của Trịnh Nguyên Thanh rất nam tính, làn da màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505185/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.