Tôi đã không kịp mang theo bất cứ thứ gì cả, không kịp cả việc lên phòng lấy ít vật dụng cá nhân, thế nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không có tâm trí để nghĩ về điều đó. Tôi chỉ lo cho bố chồng, không chỉ có tôi mà cả Duy và mẹ Duy đều đã từng người một xát muối vào vết thương trong lòng ông, có những vết thương không rỉ máu không phải vì nó đã lành thẹo, mà chỉ vì mình không chạm đến mà thôi.
Ngày hôm nay tôi đã chạm vào vết thương đó khi vô tình gợi lại cho ông hình ảnh của một người chồng cặm cụi làm việc suốt ngày đêm còn vợ thì vui vẻ đi cùng người đàn ông khác, có thể đó là những hình ảnh đau lòng nhất trong cuộc đời của ông.
Tôi đã trở lại nơi ghế đá tối tăm hôm nọ Duy dẫn tôi tới, tối lắm, tối và vắng vẻ hơn cả mọi hôm, bây giờ tôi mới cảm nhận sâu sắc được quãng thời gian dài đằng đẵng tăm tối của Duy. Có lẽ mẹ ruột Duy nói đúng, tôi đừng nên cản trở con đường phía trước của Duy thêm nữa, vì Duy vốn là người tử tế nên có thể Duy sẽ áy náy với tôi, nhưng nếu chỉ vì áy náy mà Duy phải lưỡng lự thì tôi lại không đành lòng.
Áy náy cũng chẳng thể chứng minh được liệu Duy có từng rung động với tôi hay không, nếu đã không có cảm giác gì với tôi thì hà cớ gì tôi lại còn cố ép cả hai phải ở bên nhau, hà cớ gì tôi lại còn cần phải thử? Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-hen-truoc/2652226/chuong-33.html