CỐ Minh Thành thấy mọi người đều nhìn anh, anh liền có cảm giác cực kì khó chịu trong lòng. Ánh mắt đầy sự trách móc cũng có vẻ đầy sự lo lắng nhìn về phía phòng cấp cứu.
- Mày... mày đã làm gì Tưởng Nhi rồi. Mày... mày... Con bé là vợ mày... mày
Cố Trường Nghĩa tức giận, bàn tay run run chỉ vào Cố Minh Thành.
- Ha, anh ta còn làm gì được nữa chứ? Anh ta lấy máu của cô ấy để truyền cho người thương của anh ta, anh ta bắt cô ấy ký vào giấy ly hôn. Ha ha ha, các người tính làm kịch cho ai xem chứ. Cố Minh Thành, anh có biết cô ấy đang mang trong mình đứa con của anh không? Anh có biết cô ấy đã hết lòng như thế nào đối với đứa trẻ chưa ra đời đó không?...
Vương Nhạc Kiều cúi gằm mặt xuống, ánh mắt đầy nỗi bi thương, phẫn uất. Anh kiệt quệ tựa lưng vào tường rồi dần mất đà mà ngồi phịch xuống nền nhà lạnh lẽo. Giọng nói nghẹn ngào kèm theo một chút thất vọng.
Cố Minh Thành vừa nghe anh ta nói vậy, sắc mặt có chút thay đổi. Ánh mắt anh xám xịt lại, anh lao tới nắm lấy cổ áo của Vương Nhạc Kiều mà thúc lên. Ánh mắt đầy sự giận giữ như một con hổ săn mồi.
- Cô ấy mang thai chắc gì đã là con của tôi. Tôi còn chưa động vào cô ta lần nào huống hồ là ăn nằm với cô ta. Có khi đứa bé là con của cậu thì sao? Nếu là vậy cạu có tư cách gì mà nói tôi.
Cố Minh Thành tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396874/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.