Vợ chồng? Ha ha ha, Cố tổng, anh đây là đang chọc cười tôi sao? Anh nhìn vào cái này đi, đây là gì? Anh nhìn cho kĩ đi.
Vương Nhạc Kiều nhìn anh ta rồi cười phá lên đầy sự mỉa mai. Anh lấy tờ giấy trong túi áo rồi đưa trước mặt Cố Minh Thành.
- Cậu... sao cậu lại...
Cố Minh Thành cầm tờ giấy trên tay lắp bắp nói.
- Sao tôi có tờ giấy này ư? Chẳng phải nó được đặt cùng một xấp dày cộp trên bàn nơi anh vừa ở đó sao? Tôi chỉ là tiện đường đi qua mà thôi, nhưng đâu ngờ lại lấy được một thứ như vậy chứ?
Vương Nhạc Kiều nhìn tờ giấy rồi cười khẩy một cái, nước mắt anh ứ đọng trên khóe mắt rồi từ từ chảy xuống. Rốt cuộc đây là nước mắt vui hay buồn đến anh cũng chẳng thể rõ.
- Cố Minh Thành, anh nhìn rõ vào đi, anh và cô ấy đã ly hôn rồi, cô ấy cho anh tự do rồi, anh thấy không? Anh đã đạt được điều anh muốn suốt mây năm qua rồi đó.
Vương Nhạc kiều nắm lấy cổ áo của Cố Minh Thành rồi kéo anh lên mà quát lớn.
Cố Minh Thành bị nắm lấy cổ áo nhưng không nói gì, trên tay anh vẫn còn giữ tờ giấy đó, nó bị anh nắm chặt đến mức nhàu hết cả.
- Cậu đng làm gì con trai tôi vậy hả?
Một giọng nói hét lên, kèm theo đó là những tiếng bước chân chạy đến chỗ của hai người. Trần thư Hà chạy đến đẩy Vương Nhạc Kiều ra, rồi che chắn trước mặt con mình.
Phía bà đi đến lại lộc cộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396873/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.