Mãi một lúc sau, khi không khí bên ngoài đã có vẻ ổn hơn, thì tiếng đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Cánh cửa phòng cũng đã được mở ra. Vị bác sĩ già bước ra ngoài, vừa ra ông ta đã tháo khẩu trang xuống, thở dài.
- Ai là người nhà của bệnh nhân vừa rồi vậy?
Vị bác sĩ kia thở dài nói, giọng có vẻ trầm thấp nhưng cũng đủ để người ta nghe rõ.
Cố Minh Thành tính đi đến cạnh ông bác sĩ kia nhưng không hiểu sao, anh không thể tới đó. Cái cảm giác khó xử này rốt cuộc là sao? Anh tiến đến đó để làm gì chứ, nói anh là chồng cô ấy ư? Không thể, tuyệt đối không thể.
Trong lúc Cố Minh Thành đang nghĩ ngợi thì Vương Nhạc Kiều đã nhanh chân đi tới vượt qua Cố Minh Thành, khiến Minh Thành có chút ngạc nhiên, không biết anh ta định làm gì.
- Bác sĩ, cô ấy không có người thân. Tôi là bạn của cô ấy, có gì ông có thể nói với tôi.
Vương Nhạc Kiều tiến đến vội vã giải thích.
- Không có người thân? Vậy đứa bé trong bụng cô gái đó thì sao? Haizz, tuổi trẻ bây giờ đúng thật là...
Vị bác sĩ kia sửng sốt nói, sau đó lại thở dài mà lắc đầu.
Cố Minh Thành vừa nghe hai từ " đứa bé " trong đáy mắt anh có chút dao động. Anh rất muốn tiến đến nhưng không thể, anh không thể tiến lại, nếu anh tiến lại đó chẳng phải là đang ngầm phủ định quan hệ của anh với Phi Nhu sao?
- Vậy tôi nói luôn vậy? Bạn của cậu hiện đã qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396875/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.