Đồng hồ điểm 9 giờ 30 sáng.
Vân tưởng Tưởng đã nằm gục đầu ngủ trên bàn từ bao giờ, gương mặt cô nhắm mắt lại ngủ nhìn cực kỳ thanh tú và xinh đẹp. Vương Nhạc kiều lau nhạc cụ xong thấy Vân tưởng Tưởng vẫn còn ngủ anh vội đi đến cạnh co, vén mái tóc dài đang xõa xuống lên. Anh mở tủ ngăn kéo lấy ra một chiếc chăn mỏng, anh nhẹ nhàng khoác chiếc khăn lên người Vân Tưởng Tưởng.
Anh đứng đó nhìn cô với ánh mắt đầy nuối tiếc và cũng đầy sự yêu thương. Lúc này, anh chợt để ý trên mu bàn tay phải của Vân Tưởng Tưởng. Anh ngạc nhiên khi thấy cô không đeo nhẫn cưới, anh nghĩ chẳng lẽ hai người họ có xích mích gì sao hay tên kia không cho cô đeo nhẫn, không chấp nhận cô. Anh nhìn cô không hề chớp mắt, cảm xúc lúc này của anh thật hỗn loạn, anh không biết nên vui hay nên buồn về chuyện này nữa.
_______________________
11 giờ 30 phút.
Vân tưởng Tưởng mơ hồ nhìn xung quanh, lúc đầu cô còn đang tự hỏi mình đang ở đâu, một lúc sau cô mới nhận ra mình đang ở phòng nhạc cụ của Nhạc Kiều, nhưng cô nhìn xung quanh cũng không thấy anh ta đâu cả.
Chiếc chăn mỏng trên người Vân tưởng Tưởng trượt xuống, cô nắm lấy mọt mép của chiếc chăn rồi mỉm cười nhẹ dường như cô biết ai đắp chăn cho mình rồi. Cô lấy chiếc điện thoại ngay bên cạnh mở ra xem.
- Cái gì, 11 rưỡi rồi sao?
Vân Tưởng Tưởng kinh ngạc nói, cô vội vàng đứng bật dậy, tay chân luống cuống thu dọn mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396852/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.