Vân Tưởng Tưởng chót lọt vào trong phòng. Cô nhanh chóng nằm xuống giường và chìm vào giấc ngủ mà không nghĩ ngợi gì nhiều. Quản gia Mạc cũng nhanh chân đi về phòng dành cho người làm.
Buổi tối hôm đó.
Vân Tưởng Tưởng tỉnh dậy, cô đẩy cửa đi ra khỏi phòng. Vừa đi xuống tầng dưới, cô đã thấy Hoắc như phi đang ngồi đó xem phim và ăn trái cây cô cũng chẳng nghĩ gì thêm mà chỉ lướt qua rồi đi vào nhà bếp. Hoắc Như Phi thấy cô thong thả ung dung thì cảm thấy khó chịu trong lòng.
- Người nào đó cuối cùng cũng ra khỏi phòng rồi ha. Tưởng chết trong đó luôn rồi chứ.
Hoắc Như phi liếc nhìn Vân Tưởng Tưởng một cách khiêu khích.
Vân Tưởng Tưởng chẳng thèm nhìn cô ta cũng chẳng thèm trả lời, cô vẫn tiếp tục đi vào bếp mặc cho Hoắc Như Phi có nói xấu ha soi mới gì cô cô cũng mặc kệ.
Vân Tưởng Tưởng vào trong để xem hôm na có món gì ăn không vì cả buổi trưa cô chưa bỏ gì vào bụng nên bây giờ cô cũng khá đói. Nhưng lục sục tìm mà chẳng thấy cái gì có thể ăn được.
- Cô đang tìm gì vậy?
Hoắc như Phi từ lúc nào đã đứng ở trước cửa phòng bếp nhìn cô.
- Không phải việc của cô.
Vân Tưởng Tưởng lạnh lùng nói.
- Nếu là tìm đồ ăn thì hết rồi. Ai biết cô sẽ ăn tối chứ nên tôi cho mấy con vật lang thang ngoài kia ăn hết rồi.
Hoắc Như phi vừa nói, ta vừa chỉ về phía ngoài cổng nhà. Có vẻ như cô ta cố ý đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396853/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.