Vân Tưởng Tưởng nhanh chóng chạy đến phòng nhạc cụ của Vương Nhạc Kiều. Đến nơi thì cô mệt mỏi thở dốc nói không nên lời, cô cảm giác mình thật ngốc mà, thuê một khách sạn ở gần đây chẳng phải là đỡ mệt hơn sao, lại đi thuê một khách sạn rõ xa để bây giờ phải chạy đến đây.
- Tưởng Tưởng đến rồi sao.
Vương NHạc Kiều từ từ đi đến chỗ cô đứng vui vẻ nói.
- A, ừ.... Chào cậu....
Vân tưởng Tưởng mệt mỏi chống tay lên tường chấn tĩnh lại hơi thở và tinh thần.
- Chắc mệt lắm hả? Vào trong uống nước đi. Nào, mời vị khách quý của chúng ta
Vương NHạc Kiều mỉm cười thân thiện mở cửa phòng mời Vân Tưởng Tưởng đi vào. Tư thế của anh nghiêm trang như kiểu chào đón của mấy anh người hầu đứng ngoài cửa mời vị khách quý tộc nào đó bước vào vậy.
- Không... Không cần phải khoa trương vậy đâu.
Vân tưởng Tưởng gượng cười xấu hổ, hai tay khua khua loạn xạ như để từ chối lời mời này.
- Nào vào đây ngồi đi.
Vương Nhạc Kiều không vòng vo chần chừ nhiều, anh nắm lấy cổ tay Của vân Tưởng, nhẹ nhàng kéo cô vào trong.
- Ngồi đây đi, mình đi mua chút đồ ăn cho cậu. Chắc đến đây cậu chưa kịp ăn gì đâu nhỉ?
Vương Nhạc kiều ấn Vân Tưởng Tưởng ngồi xuống chiếc ghế có lót bông mềm, sau đó quay sang bên kia lấy cho cô cốc nước lọc rồi nhanh chóng vẫy tay chào cô rồi rời đi.
Vân Tưởng Tưởng thật sự vẫn chưa theo kịp mấy hành động này của Vương Nhạc Kiều, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396851/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.