Ha, nếu đã vậy thì em sẽ không ký tên đâu. Anh đừng mơ.
Vân tưởng tưởng cười nhạt một cái rồi xé từng tờ giấy trong bản hợp đồng kia.
- Cô làm gì vậy?
Cố Minh Thành nhìn đống giấy kia bị xé vụn thì tức giận, anh nắm chặt lấy cổ tay của Vân Tưởng Tưởng mà quát lớn.
Vân tưởng Tưởng lúc này không chịu thua, cô vung mạnh tay của Cố Minh Thành ra. Rồi nhìn thẳng vào mắt của anh với ánh mắt kiên quyết.
- Em vĩnh viễn sẽ không ký giấy ly hôn đâu.
Nói xong, cô nhanh chóng rời khỏi phòng ăn.
Cố Minh Thành ngạc nhiên, anh đứng sững lại một hồi. Anh không hiểu sao tự dưng hôm nay cô lại quyết liệt như vậy. Bình thường nếu anh bảo ly hôn thì cô sẽ khóc lên khóc xuống hay quỳ gối van xin nhưng hôm nay lại khác mọi ngày, cô lại đứng đó nhìn mà không khóc, thật kì lạ mà.
- Thu dọn đi, tôi không ăn nữa.
Cố Minh Thành liếc mắt nhìn mấy cô người hầu cạnh đó rồi cũng nhanh chóng đi lên phòng của mình.
_________________________
Trong phòng Vân Tưởng Tưởng.
Từ lúc bước vào phòng, cô đã khóa trái cửa lại, cô dường như cạn kiệt sức lực mà ngã khụy xuống đất.Nước mắt cô lúc này mới tuôn ra xối xả. Cô ôm lấy đầu của mình mà cúi gằm mặt xuống như không muốn nghe cái gì đó.
- Anh ta không cần cô.....
- Anh ta vĩnh viễn không cần cô kể cả khi cô có con với anh ta.....
- Anh ta đã có người phụ nữ khác rồi tại sao cô cứ cố chấp thế....
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396842/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.