Sáng hôm sau.
Vân Tưởng Tưởng lờ mờ thức dậy, cô đặt bức ảnh về chỗ cũ, sau đó cô dậy đi đến cửa sổ vén bức rèm sang hai bên. Nhìn khung cảnh thanh bình bên ngoài làm cô nhớ lại chuyện của buổi tối hôm qua.
- Ha, anh lo cho cô ấy có thai mà không nghĩ đến em sao?
Vân Tưởng Tưởng nhìn lên bầu trời xanh thẳm kia rồi nhếch mép cười đầy sự khinh miệt.
Vân Tưởng Tưởng bước ra khỏi phòng, đi xuống nhà ăn. Đang đi xuống cầu thang thì cô chợt nghe được cuộc nói chuyện xì xào của mấy người hầu làm trong nhà.
- Chúng ta phục vụ con ả kia làm gì chứ? Dù sao cô ta sẽ bị đuổi ra khỏi nhà sớm mà thôi.
- Đúng đấy, nghe nói cái vị kia là một nghệ sĩ nổi tiếng đó.
- Vậy thì chúng ta phải mau chóng lấy lòng vị đó thôi.
Mấy cô hầu nữ luôn miệng xì xào to nhỏ, họ túm năm tụm ba cười đùa, xỉa xói Vân Tưởng Tưởng một cách thậm tệ.
- Ư hừm, mấy người không lo làm việc đi, bàn tán cái gì hả? Muốn bị đuổi việc sao?
Mạc quản gia đi tới, cáu gắt nhìn đám người hầu.
- Chú Mạc, không sao đâu. Họ nói đúng mà.
Vân Tưởng Tưởng cất giọng lên nói, giọng nói của cô có chút nhẹ nhàng nhưng trong đó đầy sự mỉa mai.
- Thiếu....thiếu phu nhân...
Mấy cô nữ hầu kia giật mình ngước nhìn về phía cầu thang. Họ sợ sệt cúi đầu rồi nhanh chóng chia nhau ra làm việc.
- Thiếu phu nhân, cô đợi một chút tôi bảo nhà bếp làm bữa sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396843/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.