Tối hôm đó.
Cố Minh Thành trở về nhà, trên tay anh là một xấp giấy quen thuộc. Mọi người trong nhà nhìn vào bản hợp đồng ly hôn trên tay anh là đủ biết sẽ có chuyện gì xảy ra rồi.
- Thiếu gia, cậu về rồi. Cậu có muốn ăn bữa tối không để chúng tôi dọn lên cho cậu.
Quản gia Mạc cúi đầu lễ phép nói.
- Được, ông dọn ra đi. Nhân tiện gọi Vân Tưởng Tưởng xuống ăn luôn đi.
Cố Minh thành lạnh lùng nói,anh cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra đưa cho quản gia Mạc.
Quản gia Mạc gật đầu rồi cho người đi sắp xếp bữa tối, ông thì lên gọi Vân Tưởng Tưởng xuống. Đứng trước phòng Vân Tưởng Tưởng, ông gõ cửa vài cái rồi nghiêm giọng thưa.
- Thiếu phu nhân, Thiếu gia bảo cô xuống ăn tối cùng ngài ấy.
Quản gia Mạc lễ phép nói.
- Anh ấy muốn cùng cháu ăn cơm tối sao?
Vân Tưởng Tưởng vừa nghe thấy Cố Minh Thành muốn ăn cơm cùng mình thì hớn hở ra mở cửa, cô vội vàng đi xuống căn bếp tầng một.
Quản gia Mạc nhìn bóng lưng của Vân tưởng tưởng mà lắc đầu. Trong thâm tâm ông vừ vui cũng vừa lo. Vui vì từ sáng tới giờ bây giờ Vân Tưởng Tưởng mới chịu bước ra khỏi phòng và bây giờ cô mới chịu ăn cơm, còn lo vì cái bản hợp đồng trên tay Cố Minh thành, ông sợ hai vợ chồng họ lại bắt đầu có xích mích nữa.
__________________
Vân Tưởng Tưởng đi xuống phòng bếp thấy Cố Minh Thành đang ngồi đó gắp thức ăn. Cô cảm thấy rất vui vì đây là lần đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396841/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.