Cố Minh Thành từ từ cởi đồ trên người mình ra, anh định cho cái thứ kia của mình vào trong người cô. Nhưng dường như Vân Tưởng Tưởng vẫn còn chút ý thức được chuyện gì đang xảy ra, cô ngồi nhổm dậy, đẩy nhẹ người anh ra khỏi người mình.
- Đừng.....đây là lần đầu....của em.
Vân Tưởng Tưởng mơ hồ nói. Trong thâm tâm cô không muốn mất đi lần đầu tiên như thế này.
Nhưng dường như lờ nói của cô vô tác dụng. Cố Minh Thành tiếp tục đè cô xuống, anh xoay người cô nằm sấp xuống. Anh từ từ cho " thứ đó " vào người cô. Một dòng máu đỏ chảy tóc tách xuống chiếc ga giường trắng. Cố Minh thành vừa di chuyển linh hoạt ở dưới vừa để lại những dấu hôn đỏ trên khắp lưng của cô.Vân tưởng Tưởng cố gắng bịt miệng lại để không phát ra tiếng. Hai người làm mãnh liệt đến nỗi mà chiếc giường vững chắc cũng phải kêu cọt kẹt không ngừng.
________________
Sáng hôm sau.
Vân Tưởng Tưởng lờ mờ tỉnh dậy, cô thấy trước mắt mình là một bầu ngực rắn chắc. Cô giật mình tính ngồi dậy nhưng không hiểu sao từ phần eo đế chân cô đều đau nhức nhối. Cô ngước mặt lên nhìn người đàn ông bên cạnh thì thấy Cố Minh Thành đang ngủ say mê chưa tỉnh
- Tại sao lại?
Vân Tưởng Tưởng ngạc nhiên thắc mắc.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua khi cô mang điện thoại và thẻ phòng đến cho anh đã thấy anh nằm trên giường. Đột nhiên trong đầu cô thoang thoáng thấy mấy cảnh giường chiếu của mình và anh đêm qua làm cô đỏ mặt vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396840/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.