Đến khi ra về, mọi người ra tiễn Cố Minh thành và Vân Tưởng tưởng trong sự vui vẻ. Cố Minh Thành lúc ấy vẫn bế cô trên tay mà nâng như trứng hứng như hoa. Anh tận tâm bế cô ngồi trên chiếc xe đã chuẩn bị trước. Nhìn như vậy, chắc ai cũng nghĩ là một gia đình hạnh phúc lắm.
Thế nhưng ở trước mặt người khác là vậy mà khi xe đi được một đoạn xa Cố gia, thì Cố Minh Thành lại lấy khăn ướt rồi lấy nước sát trùng lau tay của mình đến mấy lần.
- Thật dơ bẩn.
Cố Minh Thành vừa lau tay vừa nói, ánh mắt anh đầy sự ghét bỏ.
Vân tưởng Tưởng thấy hành động vừa rồi của anh thì mấp máy câu gì. Cô chỉ liếc qua một cái rồi cúi gằm mặt xuống. Cô chỉ biết cười nhạo chính bản thân mình dơ bẩn, không đáng để anh chạm vào như thế sao.
Về đến nhà.
Vân Tưởng Tưởng được tài xế mở cửa xe rồi sau đó cô bước ra ngoài, đang định đợi anh xuống xe thì anh lại cất giọng nói.
- Cô về trước đi, tôi có việc nên đến công ty.
Cố Minh Thành không thèm liếc nhìn cô lấy một cái.Anh lạnh lùng nói, sau đó anh sai người đóng cửa sổ xe lại rồi phóng thẳng đi.
Vân Tưởng Tưởng dường như đã quen với điều này nhưng không hiểu sao cô vẫn thấy đau lòng. Cô bước vào trong nhà rồi lên thẳng trên phòng của mình mặc cho mấy người làm chào hỏi, hay nói gì cô cũng không đếm xỉa. Cô đi một mạch vào trong phòng rồi khóa cửa lại.
Cô lục trong ngăn tủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396837/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.