Xin lỗi em vì hôm qua điện thoại của anh hết pin nên không nghe máy của em được.
Cố Minh thành mỉm cười dịu dàng dỗ dành Hoắc Như Phi.
- Hai người ngày càng tình cảm nha, bây giờ Như Phi về rồi có phải chúng ta nên ăn uống chúc mừng không?
Vương Gia Kỷ hào hứng khoác vai Cố Minh Thành.
- Đúng đó, dù sao cũng mấy năm rồi không hội họp cùng nhau mà.
- Nào nhanh đến đây đi.
- Hôm nay không say không về.
Mấy người trong nhóm bạn kia cúng vui vẻ lên tiếng.
- Đi nào, hôm nay em uống cùng với anh.
Hoắc Như Phi mỉm cười nhẹ nhàng nói, rồi kéo lấy tay Cố Minh Thành về phía ghế ngồi.
Nhìn khung cảnh bọn họ vui vẻ náo nhiệt, còn một nơi khác lại âm u buồn tủi. Thật đúng là ông trời trớ trêu mà.
_________________
7 giờ tối hôm đó.
Vân Tưởng Tưởng đi vào phòng bếp để ăn tối, cô vừa đặt chiếc điện thoại xuống, vừa húp được thìa canh thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại reo lên. Cô thấy số máy đó là của Cố Minh thành thì vội vàng nghe máy.
- Có chuyện gì vậy ạ?
Vân Tưởng Tưởng vui vẻ nói.
- [ Cô có phải người nhà của chủ nhân chiếc điện thoại này không ạ? Tôi là nhân viên phục vụ ở quán bar Thiên Mã. Chả là chủ nhân của chiếc điện thoại này có đặt phòng tổng thống 222 nhưng để quên điện thoại ở đây, phiền cô lấy giúp và đưa cho chủ nhân của nó ạ ]
Người nhân viên ở đầu dây bên kia vui vẻ lễ phép nói.
- Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396838/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.