Buổi trưa ngày hôm đó.
Vân Tưởng Tưởng vẫn như mọi ngày, cô đi xuống bếp nấu những món ăn cho Cố Minh Thành. Mọi người giúp việc trong nhà không ai dám đến gần cô.
____________________
Cố thị.
Vân Tưởng Tưởng mang một hộp cơm đi vào trong công ty. Mọi người trong công ty ngạc nhiên, họ xì xào bàn tán to nhỏ chuyện gì đó.
- Tôi muốn đến phòng của Cố Minh Thành.
Vân Tưởng Tưởng vui vẻ nhìn cô tiếp tân. Cô dường như không quan tâm đến ấy lời bàn tán kia của mấy người nhân viên.
- Thiếu... Thiếu phu nhân, Cố tổng đang họp, chị đợi một lúc ở ngoài này nhé.
Cô tiếp tân ấp úng nói. Có vẻ như cô ta đang giấu thứ gì đó.
- Được.
Vân Tưởng Tưởng vui vẻ nhận lời. Cô được nhân viên đưa vào phòng chờ ngồi.
_________________
Hơn 30 phút sau.
Vân Tưởng Tưởng vẫn ở trong phòng chờ của công ty. Cô ngước nhìn ra bên ngoài thấy mọi người đi lại tấp nập. Dường như cô cũng lâu rồi không đi làm thì phải nhưng dù sao có đi thì cũng như không, vì dù sao cô cũng làm ở Cố thị mà, có lẽ Cố Minh Thành đã cho cô nghỉ việc từ lâu rồi cũng nên.
Vân Tưởng Tưởng đang nhìn ngắm mọi thứ xung quanh công ty thì cô bất chợt nhìn thấy Hoắc Như Phi bước ra từ thang máy.
Hoắc Như Phi và Vân Tưởng Tưởng bốn mắt nhìn nhau. Hoắc Như Phi nhìn cô rồi nhếch mép cười đắc ý. Vân Tưởng Tưởng ngồi đó nhìn cô ta đắc ý đi ra khỏi công ty, cô không nói gì nhìn cô ta rời đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396830/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.