Anh nhân viên kia giật mình, cầm lấy hộp cơm rồi đi ra ngoài. Thôi thì bỏ đi cũng phí dù sao sếp cũng không ăn nên anh đành ăn nó vậy.
____________
Vân Tưởng Tưởng lần này không về thẳng nhà, cô đi đến phòng nhạc do Vương Nhạc Kiều mở, dù sao cậu ta cũng có ước mơ là sáng tác nhạc mà.
- Tưởng Tưởng, sao cậu lại tới đây. Không phải hôm qua cậu mới xuất viện sao?
Vương Nhạc Kiều đứng ngoài cửa nhìn thấy Vân Tưởng Tưởng đến thì không khỏi vui mừng, anh đi lại gần cô hỏi thăm.
- Mình đến sài ké nhạc cụ thôi, dù sao bệnh tình cũng đỡ rồi mà.
Vân Tưởng Tưởng vui vẻ mỉm cười với anh.
Vương Nhạc Kiều ngây ngốc nhìn cô. Anh thật sự muốn nhìn cô như thế này mãi mãi.
Vương Nhạc Kiều dẫn cô vào trong phòng nhạc cụ. Anh giới thiệu cho cô những loại nhạc cụ khác nhau.
Trong suốt cả thời gian Vân Tưởng tưởng ở trong phòng nhạc đó, Vương Nhạc Kiều luôn nhìn cô chơi đàn, anh không thể nào rời mắt khỏi cô được. Có mấy lần Vân Tưởng Tưởng quay sang nhìn cậu thì cậu lại vờ quay ra chỗ khác.
hơn 30 phút sau.
- Cùng đi ăn trưa không? Chắc cậu chưa ăn gì đâu nhỉ?
Vương Nhạc Kiều ngại ngùng nhìn Vân Tưởng Tưởng.
- Ừm, cũng được.
Vân Tưởng Tưởng vui vẻ đáp lại, khiến cho Vương Nhạc Kiều vui mừng lắm.
Hai người đi đến quán ăn gần đó, nơi đây cũng là nơi mà Vân Tưởng Tưởng và Vương Nhạc Kiều hay lui đến khi còn là học sinh, sinh viên.
- Tưởng Tưởng đấy à, lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396831/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.