Sáng hôm sau.
Cũng như mọi khi, Vân Tưởng Tưởng sẽ xuống bếp làm bữa sáng cho cô và Cố Minh Thành nhưng không hiểu sao hôm nay mọi chuyện dường như lạ lắm.
Vân Tưởng Tưởng có gì đó rất lạ. Cô vui vẻ nấu ăn một cách lạ thường. Quản gia Mạc nhìn cô đầy vẻ lo lắng.
- Tiếu...thiếu phu nhân, cô không sao chứ.
Mạc quản gia lo lắng hỏi.
- Dạ, cháu ổn lắm ạ.
Vân Tưởng Tưởng quay người lại, đáp lại câu hỏi của ông một cách vui vẻ.
Đáng lí ra, nhìn cảnh tượng này ông phải vui mừng lên chứ, nhưng chẳng hiểu sao ông lại càng cảm thấy lo lắng hơn.
Một lúc sau.
Cố Minh Thành đi xuống, anh nhìn thấy Vân tưởng Tưởng dường như không có gì gọi là đau buồn gì cả.Nhìn cô vui vẻ như vậy, anh cảm thấy bực tức trong lòng. Anh lại nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ như mọi ngày.
- Hừ... Giả tạo, thật ghê tởm.
Cố Minh Thành nhớ lại cái bộ dạng thảm hại của cô đêm qua rồi nhìn bộ dáng vui vẻ cười nói của cô bây giờ, anh cảm thấy nó thật giả tạo. Anh chán ghét khi cô quay sang cười với mình.
Vân Tưởng Tưởng nghe Cố Minh Thành nói thế về mình nhưng cô lại không lộ rõ vẻ buồn phiền như những ngày trước mà lại chỉ vui vẻ cười một cái cho qua chuyện. Thật sự là một điều cực kỳ bất thường.
- Tôi không ăn nữa.
Cố Minh Thành tức giận gằn giọng quát lớn.
- Ừm, đi làm cẩn thận.
Vân Tưởng Tưởng thản nhiên vui vẻ đáp lại.
Nhìn dáng vẻ của Cố Minh Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396829/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.