Cô làm gì thì cô phải biết. Cô nghe rõ cho tôi, tôi mà phát hiện ra cô làm khó Phi Nhu nữa thì đừng có trách tôi.
Nói xong, Cố Minh Thành thả tay ra. Anh tức giận bỏ ra khỏi nhà.
- Khụ khụ.....khụ khụ....
Vân Tưởng Tưởng ho gấp. Cô vẫn chưa biết mình đã làm gì để anh ấy giận như vậy chứ. Chẳng lẽ mọi chuyện liên quan đến Hoắc Phi Nhu cũng là do cô sao? Ha, nực cười. Chỉ cần nhắc đến Hoắc Phi Nhu là anh ấy lại nổi điên lên với cô.
Vân Tưởng Tưởng vội vàng đứng dậy, cô lấy ít dầu xoa lên chỗ bầm tím. Ha, cái cuộc hôn nhân toàn bạo lực.
Cứ như thế, một buổi sáng tẻ nhạt lại trôi qua. Cô vẫn ở nhà làm công việc mình thích. Tuy bị những người làm ở đây chỉ chỉ chỏ chỏ về những thương tích và tình cảm hôn nhân nhưng cô vẫn rất bình tĩnh, mặc họ có nói gì thì cũng không sao vì vốn nó là sự thật mà.
__________________________________
Một tháng trôi qua.
Thời gian trôi đi, trong căn nhà trống vắng chỉ có một chủ. Từ khi cuộc cãi vã vào tháng trước, Cố Minh Thành chưa từng về nhà một ngày nào, quần áo anh muốn lấy cũng nhờ trợ lý riêng về nhà lấy hộ. Vân Tưởng Tưởng cũng không bị chịu đòn roi.
Hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng đối với cô, đó là 2 năm kỉ niệm ngày cưới của cô và Cố Minh Thành.
Vân Tưởng Tưởng đã dậy từ sáng sớm, cô trang trí phòng ăn. Cô còn cho các người làm nghỉ tạm thời một ngày. Cô cũng từ chối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275412/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.