Hoắc Phi Nhu vui vẻ cười nói, nhưng cũng không thể nào che lấp được cái bộ mặt giả tạo của cô ta. Cô ta âu yếm khoác tay Cố Minh Thành ra vẻ ta đây với Vân Tưởng Tưởng. Chắc hẳn cô ta đã nhìn thấy hộp bánh kem lớn phía sau Vân Tưởng Tưởng nên cô ta đang khiêu khích cô đây mà.
- Cô đến đây làm gì?
Cố Minh Thành nhìn thấy cô lại làm ra vẻ lạnh lùng như không quen biết.
- Em...em đến đưa tài liệu cho anh....đây. Tối nay anh có về ăn cơm không?
Cô cười nói rồi đưa ra một tập tài liệu.
- Cảm ơn cô đã mang nó đến. Thôi chúng tôi đi đây.
Hoắc Phi Nhu giật lấy tập tài liệu từ tay Vân Tưởng Tưởng, cô ta vui vẻ âu yếm với Cố Minh Thành, cùng anh ta rời đi. Nhìn họ vui vẻ làm sao. Vân Tưởng Tưởng cười đắng lòng, cô lẳng lặng rời khỏi công ty, lái xe về nhà.
Cô không biết là Cố Minh Thành có lơ lời cô nói không? Nhưng cô vẫn cứ cố vào bày biện dọn đồ ăn, làm những món mà Cố Minh Thành thích.
Màn đêm đã hạ xuống, một màn đêm bao phủ. Ngoài trời vẫn có ánh sáng của ánh trăng tròn, nhìn thật đẹp và lãng mạn.
Cô chọn vị trí, đặt chiếc bàn ở cạnh góc cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy ánh trăng tròn đó.Cô ngồi đó đợi chờ người chồng đi làm về. Cô luôn nghĩ rằng chắc chắn Cố Minh Thành sẽ rất vui khi cô làm cho anh những món anh thích.
Khi đợi khá là lâu, lâu đến mức mà cô đã ngủ gật trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275413/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.