Đợi tiếng bước chân của chú Mạc đã đi xa. Vân Tưởng Tưởng nằm dài trên chiếc giường mà nghĩ về ngày trước. Cái ngày mà cô và anh cùng kết hôn. Khách khứa đến đông đủ, mọi người thi nhau chúc phúc cho cô và anh. Thế nhưng đao không phải tất cả sự thật, hôm ấy anh chỉ có mặt đúng 5 phút rồi bỏ đi không nói một lời. Anh ta đến lúc đang cử hành hôn lễ, đeo nhẫn cho cô rồi lại chạy đi không nói một câu nào, mặc cho cha xứ có nói gì thì anh ta cũng đi, anh ta đâu có quan tâm đến cái hôn lễ này đâu.
Có một lần, vào lúc Vân Tưởng Tưởng học đại học năm nhất, còn anh học đại học năm ba. Vào cái ngày mà cuối cấp, Vân Tưởng Tưởng cầm một bức thư tình đến nhìn anh, rụt rè đưa cho anh bức thư, thế nhưng anh lại nhẫn tâm bỏ mặc.
Có lần, Vân Tưởng Tưởng đã từng hỏi Cố Minh Thành.
- Minh Thành, anh đã từng thích em chưa?
- Cô bị điên à, cô nghĩ cô là ai? Một người chỉ biết mình không biết ta như cô thì tôi đây không muốn động cũng chẳng muốn dây vào cô nghe rõ chưa?
Cố Minh Thành lúc ấy nhìn cô chán ghét, anh ta còn đánh cô, đạp coi đến mức tơi tả xong thì anh ta mới tha cho.
Vân Tưởng Tưởng ôm lấy đầu, co thân mình trên chiếc giường lạnh, cô tự hỏi mình:"Tại sao vậy, tại sao tất cả mọi chuyện lại. Tất cả, tại sao lại đối sử với tôi ngư vậy, tôi đã làm sai điều gì sao. Tôi làm tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275411/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.