Vân Tưởng Tưởng bị Cố Minh Thành ra sức đánh đập, anh ta hết đạp cô lại đá cô. Anh ta không cảm thấy nhục khi đánh con gái sao, đúng là cái đồ hèn hạ.
- Vân Tưởng Tưởng, tôi nói cho cô biết. Cô đừng coi cái nhà này là của cô, cô nên nhớ, cô đã làm cách nào mà vào được cái nhà này.
Cố Minh Thành hét lớn, vẻ mặt anh ta tức giận, cáu gắt. Chẳng phải chỉ là ngồi xuống cái bàn ăn thôi sao, việc gì phải làm lớn chuyện như vậy chứ.
- Minh....Minh Thành, em không có nghĩ như vậy, anh đừng hiểu lầm em.
Vân Tưởng Tưởng lấy tay nắm lấy chân của Cố Minh Thành, mà van xin anh ta.
Cố Minh Thành nhìn Vân Tưởng Tưởng một cách ghê tởm, anh ta lấy chân đá cô va vào tường.
- Vân Tưởng Tưởng, cô đừng chạm vào tôi, cô làm tôi cảm thấy ghê tởm.
Cố Minh Thành nhìn Vân Tưởng Tưởng ghét bỏ. Bây giờ anh ta chỉ muốn tự tay giết chết cô mà thôi.
Đúng lúc này, quản gia Mạc bước vào. Thấy cảnh tượng trước mắt, ông hốt hoảng chạy tới đỡ Vân Tưởng Tưởng đứng dậy, ông chấp tay cầu xin Cố Minh Thành.
- Thiếu gia, xin cậu đừng đánh thiếu phu nhân nữa, cô ấy vừa mới đi công tác về đã rất mệt mỏi rồi. Xin cậu nể tình ta thân già mà tha cho thiếu phu nhân được không?
- Chú im đi chú Mạc, cô ta không phải là thiếu phu nhân gì hết, cô ta không xứng. Chú nên nhớ chủ căn nhà này là tôi.
Cố Minh Thành giận dữ khi nghe từ thiếu phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275410/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.