Đầu Du Cảnh Trạch bắt đầu đau rồi, một khi Du Khuynh nỗi hứng tác oai tác quái là cuộc sống của anh ấy chẳng còn ngày tháng bình yên nữa.
Anh ấy ngồi lên xe, bảo tài xế đi đón người trước.
Châu Tư Nguyên khép gương trang điểm lại, tắt đèn trần xe đi, “Không phải nói đang ở trên đường ư, sao lại bắt đi đón nữa rồi?”
Du Cảnh Trạch dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, “Xe bị chết máy rồi.”
Châu Tư Nguyên thầm ha ha hai tiếng, biết chết máy đúng lúc thật, “Em đâu có đắc tội cô ấy chứ, sao cô ấy lúc nào cũng chống đối em thế?”
Du Cảnh Trạch: “Không chống đối em, em ấy chướng mắt anh.”
Châu Tư Nguyên xoay mặt qua, muốn nói lại thôi. Đối với Du Khuynh, anh ấy cực kỳ bao che khuyết điểm, hầu như mất hết nguyên tắc.
- -
Xe Du Khuynh dừng ở bên đường cách hội sở chưa đầy một kilomet, tài xế chống nắp mui xe lên kiểm tra một cách nghiêm túc.
Ông không rõ nguyên nhân bị ép ‘chết máy’ là gì, Du Khuynh bảo ngừng lại thì ông ngừng ở đây.
Du Khuynh tựa lên cửa xe, ở đây ngay đầu ngọn gió, gió mùa hạ thổi từ một hướng tới lướt qua mặt cực kỳ thoải mái.
Cô ngắm nhìn đường lớn, xe cộ qua lại đông đúc.
Luôn cảm thấy nơi này thân thuộc, song chẳng nhớ đã đi qua lúc nào.
“Chú Dương, lát nữa Du Cảnh Trạch tới đón con, chú về trước đi.”
“À, vâng.”
Tài xế đáp.
Du Khuynh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-danh-cho-anh/2536655/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.