Dường như đến cả ông trời cũng không giúp họ, cơn gió làm cho ngọn lửa càng thêm lớn, bao trùm cả khu sảnh chính mọi thứ dần bị đốt thành tro. Tiếng hô hào, tiếng hất nước và cả những bước chân hối hả khiến cho khung cảnh càng thêm hỗn loạn. Ngọn lửa đêm đó, thiêu rụi tất cả, trong lòng mọi người cũng hoá thành tro tàn…
– Trang Hoàng Nhật, tôi thắng rồi…
Ngữ khí của ai đó rất bình thản, như mọi việc chưa xảy ra, như ngọn lửa kia chưa hề xuất hiện. Mọi người chết đứng tại chỗ, kể cả anh và hắn đang vùng vẫy cũng bất động. Vài giây sau, không còn giọng nói đó mà chỉ còn lại tiếng rè rè qua tai nghe, hoàn toàn mất tín hiệu..
– Như em có nghe anh nói gì không? Mau trả lời anh đi!
Ken cố chấp vẫn cố gắng liên lạc nhưng đáp lại anh vẫn là tiếng rè rè chứ không còn giọng nói quen thuộc kia nữa. Bàn tay Ngọc đang ôm anh cũng bất giác mà run nhẹ, quay lại nhìn khu sảnh chính đang chìm trong biển lửa kia. Hơi thở cũng bắt đầu nặng nề, Ngọc bước từng bước tiến tới nhưng rồi lại ngã xuống quỳ trên mặt đất, môi mấp máy. Tinh thần sụp đổ trong phút chốc, khoé mắt và sóng mũi rất cay…
– Chỉ là trò đùa thôi, không phải như vậy đâu, ngọn lửa sẽ tắt nhanh thôi nhanh lên mau dập lửa đi!
Ngọc lắc đầu phủ nhận, ngữ khí rất mạnh mẽ nhưng nước mắt vẫn lăn dài. Sự thật này dù có đánh chết Ngọc cũng không thể chấp nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cap-2/1996282/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.