Thì ra không ngoài dự đoán của chị, Mạc Quốc Thành thằng bé này đã lớn vậy rồi ư? Đúng vậy chị lẩm bẩm “Hai mươi tám năm rồi cơ mà?” còn “Mạc Quốc Thái” thì sao? Không lẽ nó là…gương mặt chị hơi tái đi nhưng ngay lập tức chị hít một hơi dài lấy lại vẻ bình tĩnh nói:
–Cám ơn em nhé. Chị hỏi vậy để biết thêm thông tin vì muốn xin cho con gái ứng tuyển vào công ty đó.
–Úi chị ơi! Bên đó em nghe nói họ tuyển người gắt gao lắm, chẳng bao giờ đăng thông tin rầm rộ đâu, nhiều khi ứng viên chỉ mới nghe tin thì đã hết cơ hội rồi ấy. Em tiếc là trình độ hạn chế nên cũng chẳng dám mơ mộng gì, tiếc đứt ruột ra chị ạ.
Thấy cô bé nhân viên này có vẻ mau mồm và hay chuyện chị lại hỏi thêm:
–Thế hai sếp ấy có bao giờ ghé quán em không?
–Dạ không đâu chị, nhưng họ rất hay đi qua quán chúng em. Chị mà muốn gặp hai vị tổng tài ấy thì chỉ cần ngồi canh me ở đây là kiểu gì giờ ăn trưa hoặc cùng lắm là chiều họ cũng đi ra mà.
Ôi thần linh ơi! Chờ đến trưa thì được chứ mà ngồi đến chiều chỉ để canh mặt hai vị sếp tổng này thì có lẽ người ta bảo chị là điên mất, hay chị bị thần kinh không bình thường, nhưng bỏ về thì chẳng phải xôi hỏng bỏng không ư? Mục đích tới đây của chị là muốn biết thêm thông tin của con mình cơ mà? Biết đâu chị sẽ may mắn được gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-thu-2/2566732/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.