–Sơ ơi! Mong Sơ giúp tôi…vì hoàn cảnh không cho phép nên tôi mới phải gửi lại giọt máu của mình…ở đây….đến tận bây giờ mới dám quay lại hỏi thăm…cũng là vạn bất đắc dĩ…tôi chỉ muốn biết con mình hiện tại ra sao thôi. Nó có sống tốt không? Xin Sơ hãy rón tay làm phúc. Chúa lòng lành sẽ phù hộ cho Sơ…
Lúc này thì nước mắt chị đã ầng ậng nơi khóe mi, chiếc khăn bịt mặt vẫn che kín toàn bộ dung nhan, chỉ còn mỗi đôi mắt rất đẹp là lộ ra ngoài. Sơ Huyền mủi lòng nói:
–Vậy thì chị hãy theo tôi vào đây, đứng ngoài cổng lâu cũng không tiện, nếu giúp được gì chúng tôi sẽ giúp.
Chị ngại ngùng đi vào, chỉ hy vọng hỏi được một chút thông tin về con gái của mình. Sơ Huyền đưa chị vào gặp Sơ phụ trách, hai người ngồi nghe chị trình bày, thấy câu chuyện của chị hơi mơ hồ thì cả hai đều chau mày nghĩ ngợi. Dữ liệu quá ít, thời gian lại xảy ra quá lâu. Hai mươi mấy năm trở lại đây thì cô nhi viện này đã đón biết bao nhiêu đứa trẻ rồi, phần đông chúng đều có hoàn cảnh đặc biệt, đều không may mắn khi phải xa cha mẹ quá sớm, nhưng có một chi tiết là đứa bé này mới chỉ mười ngày tuổi lại được đem đến vào buổi tối. Sơ Hòa cất giọng hỏi:
–Chị có nhớ chi tiết nào về con gái mình không? Chẳng hạn như có điểm gì đặc biệt, nó đã được khai sinh chưa? Và có kỷ vật gì theo cùng đứa bé không?
Lúc này chị Thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-thu-2/2566731/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.