"Anh Hiểu Tử, anh ngủ ở phòng nào?"
Chương Hiểu quay đầu lại buồn cười nhìn cô: "Làm sao thế? Lại muốn tranh phòng với anh sao, đại tiểu thư của tôi."
Thư Tĩnh "Hừ" một tiếng, bĩu môi khinh thường nói: "Em mới không thèm, hỏi cho biết thôi."
Chương Hiểu chỉ căn phòng gần nhất trên lầu: "Kia, ở đó."
"Em ngủ ở phòng sát vách được không?"
"Chỗ đó chưa quét dọn sạch sẽ, nếu không bây giờ em dọn cho sạch đi."
"Hừ, bẩn thế này! Làm sao mà dọn được!" Thư Tĩnh đá chiếc sô pha, sau đó chạy ra hành lang hô to xuống dưới: "Anh Hiểu Tử! Anh Hiểu Tử! Anh lên đây giúp em dọn phòng đi! Dơ như vậy làm sao một mình em làm được, mau lên đây đi!"
Chương Hiểu im lặng nhìn Thư Tĩnh, nha đầu kia vì sao lại đáng ghét như vậy. "Để anh kêu Điền Điền làm cùng em, bây giờ anh còn phải học bài."
Chương Hiểu nằm bò trên bàn, quay quay cây bút trong tay, cậu ngây người ngẩn ra, không hiểu sao lại cảm thấy bực bội!
Quay đầu sang hướng khác, đối diện với cánh cửa sau tối đen như mực. Chương Hiểu đặt bút trong tay xuống, đi tới mở cửa, phía sau chính là khung cảnh hoang vu.
Chương Hiểu đi đến bên miệng giếng, lẳng lặng nhìn bên trong giếng tĩnh mịch, nhìn một hồi lâu, Chương Hiểu mở miệng: "Ta biết ngươi đang ở bên trong."
Không có ai trả lời. Chương Hiểu dứt khoát ngồi ở ven miệng giếng, hai chân đung đưa trong giếng, "Ta không biết vì sao ngươi phải hại người, nhưng ta muốn biết vì sao ngươi không hại ta?"
Nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230509/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.