Những ký ức phong bụi kia, bức tường được xây lên che dấu bí mật tận sâu trong lòng, bởi hận ý đang ngày đêm tàn phá phía dưới, thời gian dần trôi, dần dần trôi đi, sắp mục nát sụp đổ.
"Các cậu... làm hòa rồi hả?" Chương Hiểu cười hì hì nhìn Trương Cường với Tiểu Sấu Tử.
Mặt Trương Cường đỏ lên, cười ha ha: "Hòa cái gì nha... Bọn tớ là tới tìm cậu hẹn ngày mai đi chơi."
Tiểu Sấu Tử xấu hổ nhéo Trương Cường một cái, mặt đỏ tới mang tai trừng hắn: "Giả bộ cái gì hả! Hiểu Tử đã sớm biết rồi!"
Trương Cường lúng túng sờ sờ mũi, hắn còn sợ Hiểu Tử sẽ thay đổi thái độ với hắn, vừa nghĩ vậy sắc mặc cũng có chút trắng.
Chương Hiểu thấy hắn như thế nhịn không được cười: "Được rồi. Chúng ta là anh em tốt! Nếu tớ xem thường các cậu thì đã sớm không thèm ngó đến các cậu! Việc gì phải đợi đến tận bây giờ."
Nghe Chương Hiểu nói vậy, Tiểu Sấu Tử cùng Trương Cường đều thở phào nhẹ nhõm. Ba người lại tụ một chỗ ầm ĩ với nhau.
"Hiểu Tử, cậu thật sự không đối với bọn tớ..."
"Sẽ không."
"Cậu làm sao biết được?'
"Cũng đã biết từ sớm rồi. Cậu đừng suy nghĩ nhiều, đối với chuyện như vậy tớ không có thành kiến."
Trương Cường gượng gạo cười cười: "Nhưng mà dù thế nào thì cũng vẫn không được tự nhiên lắm, dù sao vẫn là hai thằng con trai."
Chương Hiểu không nói gì, ánh mắt nhìn bọn họ vẫn hệt như xưa không có gì thay đổi, không trộn lẫn bất kỳ tạp chất nào.
Buổi tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/1026931/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.