Trong giếng tỏa ra một làn khói đen nhưng không thấy hình người. Nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt, *có hoa không quả.
( Có hoa không quả: là nhìn mờ ảo từ xa thì thấy đẹp, nhưng đến gần thì không thấy gì)
Hắn đứng trong giếng nhìn Chương Hiểu, thật lâu không nhúc nhích.
Hắn không biết mình đã chết ở đây bao lâu, hắn không biết mình họ gì tên gì, hắn thậm chí không biết bản thân vì sao mà chết. Khi hắn tỉnh lại thì đã ở trong giếng này. Đây đại khái là một miệng giếng sạch sẽ. Lúc đầu pháp lực còn yếu, thường xuyên bị mấy con quỷ già bên hồ phụ cận khi dễ. Thế nhưng là quỷ chung quy cũng sẽ đến lúc tan thành tro bụi, nhiều con quỷ đã không còn, nhưng hắn vẫn như trước ở đây. Vẫn luôn ở đây.
Lúc đầu hắn chỉ là hấp thụ nhân khí, dựa vào nhân khí mà sống. Dần dần bản thân trở nên tàn nhẫn. Hắn bắt đầu hại người. Những oan hồn bên hồ phụ cận gần như đều do hắn gây ra, những hài tử kia, những nữ nhân kia. Oan hồn rất nặng âm khí. Những quỷ hồn oán khí sâu đậm là món chính mỹ vị của hắn, từng ngày từng ngày trở nên cường đại, thậm chí hắn có thể cái gì cũng không ăn, cái gì cũng không uống, cũng không có việc gì.
Hắn có chút phiền chán ăn những quỷ hồn tướng mạo xấu xí, những quỷ hồn kia đều e sợ mình, không dám tiến lại gần mình. Chỉ cần bọn chúng đối với sự tồn tại của hắn không có bất cứ uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/1026932/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.