"Chương Hiểu... Chương Hiểu..."
Một thanh âm quỷ mị gọi tên mình, cả thân thể như bị nước bao vây, toàn thân không chút khí lực, nước chảy vào trên môi, trên cổ, trên ngực, dần dần tuôn ào ào xuống phía dưới."A!" Chương Hiểu mở to mắt tỉnh lại. Há miệng thở hổn hển nhìn trần nhà.
Giấc mơ như vậy đã xảy ra bao lâu đây? Kể từ khi từ trong thôn chuyển đến nhà dì ba ở trên huyện, hằng đêm liền xuất hiện giấc mơ như vậy. Sáu năm rồi, ở trong mộng, dòng nước mát kia một mực cuốn lấy bản thân, gọi to tên mình, thanh âm mơ hồ mà mê hoặc lòng người, bao nhiêu lần nhịn không được sắp đáp lại thanh âm của người kia, cuối cùng lại ở thời điểm này mà tỉnh lại.
Đối với sự tình hồi nhỏ Chương Hiểu nhớ rất rõ ràng. Hiện tại đã trưởng thành, lá gan cũng lớn hơn, đối với những chuyện kia cũng không còn sợ hãi như trước.
Mặc dù là ở nhà chồng dì ba, nhưng bà nội cùng ông nội cũng sẽ thường xuyên đến thăm cậu.
Nằm nghỉ trên giường một lát, Chương Hiểu cảm thấy mình nên trở về rồi.
"Anh Hiểu Tử, dậy đi dậy đi!" Cửa bị đập "Thùng thùng" vang lên, Chương Hiểu buồn bực vén chăn đứng lên, mắng một tiếng: "Đã biết! Đừng có gõ nữa! Cửa sắp bị em phá tan rồi!"
Chương Hiểu muốn trở về thực ra còn một nguyên nhân nữa, chính là cực kì chán ghét đứa cháu gái dì ba này, tính tình kiêu ngạo ngang ngược không nói, nhưng là lúc nào cũng thích quấn lấy cậu, lấy cậu làm trò vui.
Nghe được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230497/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.