"Ha ha..."
Chương Hiểu bị tiếng cười cứng ngắc liên tục thật lâu đánh thức, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của chị gái.
Chương Hiểu thở dài, trên người cảm giác như bị xe cán qua, toàn thân đau nhức không thôi. Đứng dậy duỗi lưng một cái, Chương Hiểu hỏi chị: "Chị tới khi nào vậy?"
Chương Hiểu biết rõ hỏi câu này cũng như không, cũng không mong chờ chị có thể trả lời. Nếu để ý một chút, cậu sẽ nhìn thấy chị gái vẫn ngây dại như trước đang nhìn mình, vẫn luôn cười không ngừng.
Chương Hiểu xuống lầu đánh răng rửa mặt, lúc ăn cơm không thấy Điền Điền liền nghĩ rằng chị đi chơi, cũng không để tâm trong lòng. Nhìn đồng hồ quả lắc điểm 9 giờ, Chương Hiểu xoa xoa đầu. Mình mà dậy muộn thế ư.
"Hiểu Tử! Hiểu Tử!"
Nghe thấy ngoài cửa có tiếng gọi, Chương Hiểu bê bát cháo đang ăn dở đi ra xem. Thấy một thanh niên nhỏ gầy nhìn có điểm quen mắt, có chút xấu hổ hỏi: "Cậu là...?"
Người kia ai một tiếng, tùy tiện đi tới, một tay vắt lên vai Chương Hiểu: "Tớ nói cậu làm sao lại không nhận ra tớ hả? Tớ là Tiểu Sấu Tử!? Nhìn thật kĩ xem, hiện tại đã nhận ra chưa?"
Chương Hiểu nghe xong lời này, lại cẩn thận nhìn hắn một cái, còn không phải sao! Cậu lúng túng đặt bát cháo lên bàn, chạy đến: "Ai, cậu xem trí nhớ của tớ. Chúng ta nhiều năm không gặp như vậy, cậu đã lớn thế này rồi. Haha, lúc trước trong mấy đứa cậu là nhỏ nhất."
Tiểu Sấu Tử "Ha ha" cười khan hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230498/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.