Chương Hiểu đi lên cầu thang, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim đập.
"Điền Điền..." Chương Hiểu gọi một tiếng, không ai đáp lại.
Mỗi căn phòng cậu đều tìm qua một lần, thế nhưng vẫn như trước không thấy bóng dáng chị gái đâu. "Điền Điền... Chị đang ở đâu? Mau đi ra!"
Thanh âm quanh quẩn trong hành lang. Chương Hiểu nghĩ đến sân thượng, liền mở cửa đi ra sân thượng, thế nhưng vẫn không thấy chị đâu. Rõ ràng là chị lên đây, làm sao có thể không thấy đâu được? Trong đầu hiện ra chuyện phát sinh ban chiều, Chương Hiểu nghĩ đi nghĩ lại nghĩ đến muốn khóc lên. Cậu cắn răng, từ từ đi đến rào chắn bên cạnh, nhìn xuống phía dưới thăm dò.
Nhà cũ hoang phế, miệng giếng yên tĩnh bên cạnh. Chương Hiểu hướng ánh mắt ra xa liền nhìn thấy hồ kia, mặt hồ tại lúc ban trưa trôi nổi rất nhiều vật hỗn tạp dường như so với buổi chiều hoàn toàn bất đồng. Chương Hiểu vội vàng thu hồi ánh mắt, nhìn qua miệng giếng, trong nháy mắt thấy mấy con cá máu chảy đầm đìa ở trên thành giếng!
Chương Hiểu nhất thời cảm giác máu trong người tất cả đều xông lên gáy, cậu quay người bỏ chạy, thế nhưng tất cả các cửa trước đại sảnh đều đã bị khóa lại.
Chương Hiểu ra sức đập cửa, nỗi sợ hãi xâm chiếm toàn bộ tâm trí!
"Mở cửa! Mở cửa ra!"
Bên trong không có thanh âm. Chương Hiểu dùng hết sức lực đập cửa, cuối cùng khóc lên: "Mở cửa! Mở cửa mau!"
Nhưng chính lúc này trên cửa sổ lầu gác thò ra một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230496/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.