Chương Hiểu đi về bằng cửa sau, đưa tay đẩy cửa ra, thế nhưng cửa lại bất động, Chương Hiểu nghĩ cửa này có lẽ đã bị khóa lại ở bên trong.
Lúc này ông nội đang ở xưởng gạch, bà nội đến nhà dì ba chơi, còn ai ở nhà nhỉ? Chị gái... đúng rồi, có lẽ chị đang ở nhà. Nhưng bây giờ chị vẫn đang ngủ trưa, dù có tỉnh lại thì chạy đến chỗ này làm gì đâu, nhưng cửa thật sự là bị khóa. Chương Hiểu lại dùng sức đập cửa, lớn tiếng gọi: " Điền Điền, Điền Điền! Chị ở đâu?"
Chương Hiểu gọi hồi lâu cũng không có ai trả lời, cậu dán tai lên cửa, muốn nghe xem tình hình bên trong thế nào, nhưng bên trong chỉ một mảnh tối đen như mực.
Đột nhiên truyền đến một thanh âm hơi nhỏ "Khò khè..." "Khò khè...", giống như áp vào tai Chương Hiểu phát ra, Chương Hiểu cảm giác bên cổ như có một dòng nước lạnh buốt chảy qua...
"AAAAAA!"
Trong cửa đột nhiên truyền đến tiếng thét bén nhọn chói tai!
Chương Hiểu giật mình ngửa đầu lảo đảo lui về sau mấy bước, cái kia là... đó là tiếng thét của chị mà.
"Ha ha... Ha ha..." Bên trong lại truyền ra tiếng cười quỷ dị của Điền Điền.
"Điền... Điền Điền!" Chương Hiểu đứng ở trên bậc thang kêu to, bên trong lại đột nhiên không phát ra âm thanh gì nữa, một mảnh tĩnh mịch.
Chương Hiểu có thể cảm giác được lúc này tim mình đang đập kịch liệt, cậu xoay người bỏ chạy, muốn chạy đến chỗ Trương Cường và Tiểu Sấu Tử. Chạy đến bên cạnh giếng, Chương Hiểu hô to: "Trương Cường!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230495/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.