"Thằng nhóc! Đi đâu đây?"
Mấy tên cao to cầm gậy đứng trước mặt Lãnh Phong thị uy, giọng điệu cực kỳ khinh thường.
"Cần bọn mày quang tâm à?"
Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh vừa dứt lờ chiếc chân dài hữu lực đã cong lên đá vào đầu kẻ trước mặt làm hắn chới với ngã ra sau.
"Thằng khốn!"
Mấy tên còn lại nhìn theo đồng bọn của mình rồi tức giận hét lên, cầm gậy lao vào hắn khí thế hừng hừng.
Nhưng thật tiếc, bọn chúng chọc nhầm người rồi.
"Bộp, cập, cập"
Tiếng va chạm xương cốt đều đặn vang lên khắp nơi, thân thể nhanh nhẹn của Lãnh Phong không ngừng bay nhảy, mỗi lần tránh đòn là một lần phản công.
Mỗi một cái nhất chân là một tên nằm xuống. Uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
"Phịch"
Đập văng tên cao to cuối cùng, hắn lúc này mới mệt mõi thở hắc ra một hơi.
Cũng không trách được hắn, dù gì bọn kia trên chục người xử xong tiêu hao không ít thể lực.
Chưa kịp hồi sức, hắn nhanh chóng chạy đến nơi giam giữ Mạn Tuyết.
Dừng trước cánh cửa tồi tàn, đá mạnh một phát nó liền bay ra xa.
Hình ảnh trước mắt khiến hắn nổi lên lửa giận.
Mạn Tuyết của hắn lại bị trói trên cái ghế tre cũ kỹ, miệng bị bịch chặt đáng thương.
Bên cạnh cô lại có 4, 5 tên áo đen canh gác.
"Hum... hum.."
Mạn Tuyết nhìn thấy hắn liền kích động giãy giụa. Đầu nhỏ hốt hoảng lắc như cảnh báo hắn.
"Con nhóc chết tiệt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/3514804/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.