Đờ đẫn bước trên con đường lớn Mạn Tuyết cũng không biết bản thân nên làm gì. Cô chỉ biết bản trái tim cô đau quá.
Giọng nói rõ mồn một của Lãnh Phong vẫn vang vang trong đầu cô.
Là tự cô đa tình! Là tự cô cho mình đúng! Từ đầu đến cuối anh chẳng hề yêu cô.
Nước mắt cô lại, từng giọt từng giọt rớt vào tay cô.
Tí tách, tí tách.
Cô nhìn lên bầu trời đen kịt kia rồi khẽ cười. Mưa rồi!
Phải chẳng ông trời đang khóc cùng cô?
Mưa càng ngày càng lớn giông bão kéo đến vây lấy thân ảnh nhỏ bé, từng đợt gió gào thét tạt vào người cô như muốn làm cô gục ngã.
Và trong màng mưa trắng xóa cô vô thức nhìn thấy thứ đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Dưới mái hiên của ngôi trường xinh đẹp, chàng trai toàn thân ướt sũng hối hả chạy đến trước mặt cô gái. Hắn thở phào một hơi rồi đưa ra cái ô màu hồng.
Chẳng phải hắn không mạnh mẽ, mà vì hắn biết cô gái trước mắt thích nhất là màu hồng.
"Mạn Tuyết, đợi anh có lâu không? Xe đột nhiên lại hư anh chỉ có thể chạy bộ đến đây, trời mưa lạnh như vậy cực cho em rồi"
"Tên ngốc, em thì có sao? Có anh kìa, cả người ướt hết rồi"
Cô chu môi oán trách, hắn cười ôn nhu rồi xoa đầu cô.
"Không sao, anh rất khỏe, sẽ không sao đâu"
Vậy mà đêm đó lại có kẻ sốt đến mê man.
Thật đẹp! tình yêu ấy thật đẹp!
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/3514803/chuong-85.html