"Chậc chậc, xem ra nó còn sợ mày chết hơn nó chết nhỉ? À, à, nó yêu mày thì phải, haha vậy tao sẽ cho nó biết cảm giác chứng kiến người mình yêu chết trước mặt mình là cảm giác gì? hahaha"
Cô ta tự thoại một tràng rồi điên khùng cười lớn.
Ra lệnh cho đàn em mang súng qua cho Lãnh Phong. Cây súng trên tay cô ta vẫn dí lên đầu Mạn Tuyết.
"Mày đừng có không làm đúng lời hứa, nếu không cái đầu con này lủng trước mày"
Lãnh Phong cũng không có ý phản kháng, hắn sợ xảy ra bất trắc, cô sẽ có chuyện.
"Hmmmm....hmmm.."
Mạn Tuyết sợ hãi nước mắt lăn dài trên đôi gò má hằng dấu đỏ, người phụ nữ nhìn thấy lại cười.
"À, à, cho mày nói với người yêu mấy câu nha"
Nói rồi cô ta mở bịch miệng cho Mạn Tuyết.
Vừa mở Mạn Tuyết liền hét lên.
"Lãnh Phong, anh mau cút đi, không phải anh bảo không yêu em sao? Anh mau cút đi! Cút đi"
Cô giàn giụa nước mắt chữi mắng Lãnh Phong, lời lẻ chói tai nhưng hắn lại cười tươi.
Trong mắt cũng hiện lên sắc hồng.
"Cô gái ngốc, anh yêu em, kiếp này Lãnh Phong yêu em, kiếp sau, kiếp sau nữa anh cũng yêu em"
Hắn cười ngô ngơ, đôi tay cầm súng run lên, ánh mắt cương trực nhìn người phụ nữ kia.
"Cô nhớ giữ đúng lời hứa"
Nhắm lại đôi mắt hắn mĩm cười nhẹ nhàng.
Đứng trước cái chết hắn vẫn sinh ra sợ hãi nhưng không sao chết vì người mình yêu, hắn nguyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/3514805/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.