Mẹ mang cô đến nơi bà ở, trước mắt cô là căn biệt thự to lớn, cô còn tưởng rằng đây là lâu đài của những công chúa trong truyện cổ tính, lộng lẫy xinh đẹp.
Có chút khẩn trương cô run run nhìn mẹ, mà mẹ lại giống như hiểu ra ý nghĩ của cô, đưa tay dịu dàng vuốt vai trấn an cô. Bảo cô từ nay về sau nơi đây là nhà của cô.
Cô nhìn mẹ chớp mắt ngây dại, cô thật sự có thể ở đây sao? Quá tráng lệ cộ sợ bản thân sẽ không kịp thích nghi.
Vò lấy gấu áo đã sớm bạc màu của mình, hít lấy vài hơi trấn an bản thân, sau cùng môi cô câu lên vòng cung xinh đẹp, chấp nhận đoạn đường phía trước.
Mẹ cô ở đây, cô cũng sẽ sống chết ở đây, ở cùng với mẹ.
Chỉ cần như vậy là cô rất hạnh phúc rồi.
Sau khi cô vào nhà, liền biết rõ nơi đây là nhà của chồng mẹ cô, mẹ nói sau này cô phải kêu ông ấy một tiếng ba.
Mà cái người "ba" này của cô rất khác thường ông ấy cứ trước mặt cô hai mắt phá sáng chăm chăm nhìn, quét người cô từ trên xuống dưới, cuối cùng nỡ nụ cười hài lòng.
Ánh mắt đó thật khiến cô cảm thấy nguy hiểm cận kề từ tam cân nảy ra cảnh giác cùng dè chừng.
Bởi chăng cách ông nhìn cô giống như là đánh giá một món hàng.
Ở đó cô còn có một người chị lớn hơn cô hai tuổi, chị là con của "ba" không phải là con của mẹ.
Chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432813/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.