Di Ái nhớ rõ cô là một đứa bé mồ côi cha, cô từ nhỏ sinh ra chỉ có mẹ... nhưng rồi mẹ cô cũng chẳng yêu thương cô.
Bà nói cô là nghiệt chủng là sản phẩm của bà sau lần bị cưỡng hiếp, bà nhìn thấy cô liền nhớ đến kí ức đen tối năm đó làm bà rất căm hận, bà sinh cô ra là vì phá không được, nếu như phá được bà nhất định sẽ giế.t chế.t cô ngay khi còn là một bào thai bé xíu...
Năm đó cô chỉ có 3 tuổi nghe mẹ nói cũng không hiểu rõ mẹ nói cái gì cô chỉ biết bà không yêu thích cô nhưng mà cô vẫn yêu bà vì bà là mẹ của cô là tất cả của cô, là thế giới của cô.
Cô không khóc không nháo, cô rất hiểu chuyện, cô chỉ mong mẹ sẽ yêu cô một tí.
Đứa trẻ khác muốn có kẹo ăn. Cô không muốn!
Đứa trẻ khác muốn có đồ chơi mới. Cô không muốn!
Đứa trẻ khác muồn có quần áo mới. Cô không muốn!
Đứa trẻ khóc thường xuyên muốn làm nũng. Cô không muốn!
Đứa trẻ khác muốn thường xuyên khóc nháo. Cô không muốn
Chỉ là đứa trẻ khác đó dù cho làm gì đi nữa, quá đáng thế nào đi nữa mẹ nó vẫn yêu nó. Còn cô dù cho cô có ngoan ngoãn có nghe lời đến đau lòng, mẹ cô vẫn mãi không cho cô tình thương.
Nhưng không sao, cô chỉ cần ở cùng một mái nhà với mẹ là cô đủ mãn nguyện rồi, dù cho ngày ngày chịu mắng nhiếc chịu đánh đập, chịu đói khát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432815/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.