Một hồi nghĩ ngợi nước mắt Di Ái lại kiềm không được muốn rơi ra.
Đưa tay dò xét trên cổ cuối cùng cũng chạm đến cái cô muốn chạm.
Nắm lấy sợi dây chuyền, môi cô khẽ câu lên.
Đây là do người trong lòng tặng cho cô. Anh nói nó sẽ thay anh ở bên cô, tùy thời đau buồn hay nhớ anh cô đều có thể đem ra xem, lấy động lực để kiên trì.
Đợi anh, đợi anh quay về nhất định sẽ cưới cô.
Những lần trước đây đau buồn cô đều có thể nhờ sợi dây này mà trấn an. Chỉ là lần này cô không cách nào kiềm chế được. Càng nghĩ đến tim cô càng đau.
Anh nói sẽ cưới cô.
Không kịp nữa rồi. Một người dơ bẩn như cô còn đủ tư cách được ở bên anh sao?
Sẽ được khoác lên mình chiếc váy cưới thiên liêng sao?
Cho rằng anh chấp nhận cô, nhưng cô lại không cách nào chấp nhận chính mình. Mà kẻ giam cầm cô càng không chấp nhận.
Ngước mặt lên bầu trời, Di Ái muốn ép nước mắt chảy ngược vào trong.
Anh cũng từng nói với cô khi muốn khóc chỉ cần ngước mặt nhìn lên bầu trời nước mắt sẽ không rơi xuống nữa.
Chỉ là anh lừa cô. Nước mắt vẫn men theo khóe mắt từng giọt từng giọt như giọt sương rơi xuống nền cỏ xanh thẳm. Không cách nào ngăn cản.
Trong khoảng không tịch lặng lại vang lên từng tiếng nức nở đau khổ của cô gái đáng thương như muốn cào nát lòng người.
Không biết khóc đến bao lâu Di Ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432811/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.