"Di Ái..." còn muốn khuyên nhủ Di Ái nhưng câu nói còn chưa hoàn thiện nói ra lại bị âm sắc lạnh thấu xương phía cửa chặn đứng lại.
"Cô đi ra đi"
Khí tức áp bức Cố Ngạo Thiên tỏa ra khắp phòng, làm Tuệ Mẫn rét run một trận nổi da gà chạy dọc sống lưng cô, ông chủ lại tự tìm đến đây?
Phải hay không là vì tức giận?
Nếu là như vậy thì thật sự không ổn rồi, đưa mắt nhìn qua cục chăn trên giường Tuệ Mẫn vô thức thở dài.
Hít sâu một hơi Tuệ Mẫn chỉnh tâm tình hỗn loạn, xoay người đối diện Cố Ngạo Thiên kính cẩn cúi đầu đáp "vâng" một tiếng sau đó liền tuân lệnh rời đi.
Lúc ra khỏi cũng không quên đóng cửa, cô thật lo lắng cho Phương Di Ái.
Cầu cho cô gái nhỏ đó không phải chịu quá nhiều đau đớn.
Không cầu Di Ái được buông tha chỉ cầu sẽ không qua nát tan, vì Tuệ Mẫn biết. Đắt tội với Cố Ngạo Thiên kết cục sẽ không thể nào tốt đẹp.
Mà kết quả kỳ thật đúng như Tuệ Mẫn dự đoán.
Không cách nào tốt đẹp.
Từ lúc nghe thấy âm thanh lạnh thấu xương kia Di Ái liền biết rõ giọng nói này là của ai, giọng nói ấy cả đêm qua vẫn ám ảnh cô mãi không thôi, khiến cô ngủ không yên giấc, nom nớp lo sợ.
Cô cũng biết rõ hắn vì vái gì mà tìm đến, chỉ đơn giản rằng hắn muốn trên người cô chiếm đoạt, xâu xé.
Cảm giác đau đớn đêm qua cô vẫn không cách nào quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432809/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.