Mà cô nhìn hắn như vậy không hiểu sao bản thân lại cảm thấy có chút vui vẻ.
Từ lúc biết hắn cô chỉ thấy được dáng vẻ lạnh lùng của hắn, chưa từng thấy qua cái tính cách trẻ con này.
Cũng rất đáng yêu.
Cô mím môi rồi nhẹ gật đầu.
"Biết rồi"
Cố Ngạo Thiên thu được kết quả như mong muốn liền quay lại vị trí cũ.
Lần này hắn không cần cô đút nữa tự tay múc thức ăn.
Lúc nãy là hắn chọc cô thôi, để người khác đút ăn thì hình thưởng tổng tài của hắn sẽ bị vứt ở đâu chứ.
Tuệ Mẫn đứng một góc nhìn thấy cái ảnh này trong lòng reo vui.
Xem ra ông chủ của cô biết yêu rồi mà Di Ái cũng sẽ không phải chịu khổ nữa.
Chỉ là cái khoảng khắc bình yên này khả năng duy trì cũng sẽ không quá lâu đi.
Hôm nay nhị tiểu thư trở về nhà chính nên không biết việc ông chủ vì Di Ái bị chém.
Nếu để cô ấy biết được chắc chắn sẽ dáy lên cơn phẫn nộ tày đình cho xem.
Sau khi ăn xong bữa tối, Cố Ngạo Thiên cùng cô trở về phòng.
Nằm trên giường hắn lại ôm cô. Đây dường như đã trở thành thói quen khó bỏ của hắn.
Còn cô thì cả người lại căng thẳng không dám nhúc nhích, cô sợ bản thân càn quấy sẽ đụng phải vết thương của hắn.
"Anh vẫn chưa tắm" Hắn vùi đầu vào hõm cổ của cô rồi nhẹ nhàng nói, âm thanh có chút nhỏ nhưng vẫn đủ để cô nghe thấy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432719/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.