Di Ái nhẹ cắn môi mình, cái này là hắn đang dùng ngôn ngữ ẩn ý sao, thiên thiên có nghĩa là trời vậy là đầu hắn đi.
Cô liền tiến đến lấy một ít dầu gội muốn gội đầu cho hắn.
"Em làm cái gì?"
Hắn ngước đầu lên nhìn cô, đôi mắt phượng híp lại bất lực.
Ngốc như vậy, sau này đẻ con ra có khi nào iq giống cô không?
Không được nhất định không được.
"Không phải anh bảo em gội đầu cho anh sao?"
Cô nghiêng cái đầu nhỏ khó hiểu hỏi hắn.
"Không phải nó, mà là cái này"
Hắn mệt mỏi chỉ vào nơi chiếc khăn trắng bị đẩy lên một khúc kia, hắn bị cô đụng chạm từ lâu đã sục sôi ý chí rồi.
Bây giờ cô không giúp hắn, muốn để một tên thương tật như hắn tự thân vận động sao?
Di Ái nhìn theo cái tay hắn, trên đôi gò má trắng xinh liền hiện rõ đỏ hồng.
Tiểu Thiên Thiên hắn nói đến là cái thứ đáng sợ đó sao?
Bảo cô lau nó?
"Không... được"
"Em được"
Hắn bực dọc nắm lấy tay cô kéo một phát để cô ngã xuống người hắn.
Thân thể dùng nhiều lực quá cái lưng liền sinh đau.
"Ư..." Hắn khẽ rên.
Di Ái ý thức được liền né người ra nhưng tay cô vẫn bị hắn rì lấy.
"Em làm tôi đau rồi, mau bù đắp đi"
Tay hắn dẫn dắt tay cô đặt lên nơi nóng hổi của hắn.
Di Ái sợ hãi rụt tay về, cái mặt đỏ ửng quay sang một bên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432716/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.