Di Ái cũng rất nghe lời đợi hắn vừa đi cô đã ngoan ngoãn ăn uống.
Ăn xong cũng trở về phòng nghỉ ngơi.
Từ tối hôm qua đến giờ những người trong căn biệt thự này chẳng ai được nghỉ ngơi, người thì bị bắt cóc, người thì phải đi tìm, bây giờ lại có người bị thương.
Mỗi người bọn họ đều ở trong phòng riêng của mình ngủ bù một giấc thật sâu.
Di Ái cũng vậy đến lúc cô mở mắt ra ngoài trời đã tối đen.
Nhìn lên cái đồng hồ thì bây giờ đã là 8 giờ tối rồi.
Mở cửa phòng bước ra cô lại lo cho Cố Ngạo Thiên. Không biết rằng hắn có sao không, vết thương kia liệu của hành hạ hắn nhiều?
Suy nghĩ một hồi đắn đo cuối cùng cô cũng đứng trước cửa phòng cửa hắn.
Hít sâu một hơi cô đẩy cửa bước vào chẳng qua bên trong ngoài một khoảng không gian tốm om ra thì không còn cái gì khác, cô liền biết hắn không có ở đây.
Đoán rằng hắn đang ở phòng khách cô liền vịn lan can đi xuống, cái chân mang dép bông nhẹ nhàng dẫm lên từng bậc thềm.
Khi đến phòng khách cô cũng chẳng thấy hắn đâu, chỉ có cái tivi đang phát bản tin thời sự.
Ngửi được mùi thơm từ thức ăn trong phòng bếp Di Ái lại có cảm giác đói, lúc trưa tuy rằng có ăn nhưng vì trong người không khỏe ăn cũng không được bao nhiêu.
Lúc bước qua khỏi cửa của phòng bếp vừa vặn cô cũng thấy được Cố Ngạo Thiên đang ở đấy đọc báo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432721/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.