"40 độ 2"
Nam bác sĩ đo thân nhiệt cho hắn nhìn thấy kết quả có chút sốc.
Ông thở dài một hơi rồi oán trách.
"Sốt cao như vậy, còn mất nước trong nhiều giờ liền, không điều trị kịp khả năng sẽ bị bại não, rất may là chỉ mới rơi vào hôn mê"
Cố Mạn Tuyết cùng Lãnh Phong đứng một bên nghe anh nói cũng đơ người.
Hắn sức khỏe vẫn luôn rất tốt, 1 năm nhiều lắm là bệnh một lần mà mấy căn bệnh đó chỉ là vặt vãnh với hắn, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy hắn thê thảm như vậy.
Haizzz, sao lại tự làm khổ bản thân mình vậy chứ.
"Khi nào anh ấy mới tỉnh lại?"
Cố Mạn Tuyết nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt đau lòng vẫn dán chặt qua thân ảnh tiều tụy trên giường.
"Không nói trước được phải tự xem bản thân hắn"
"Chăm sóc hắn tốt một chút, khản năng tỉnh lại sẽ cao hơn"
"Được" Chữ được này của cô có chút yếu đuối, nhưng cô tin hắn, hắn là người mạnh mẽ mà.
Sau khi bác sĩ rời khỏi, Cố Mạn Tuyết chịu không được than thở với Lãnh Phong.
"Phong, anh xem anh hai của em...cô ấy chỉ mới đi có một ngày anh hai đã thành ra như này, nếu để lâu hơn vài ngày có khi anh ấy sẽ tự tử luôn không?"
Lãnh Phong ngồi xuống cái ghế cạnh giường, lấy tăm bông thấm nước chấm vào môi Cố Ngạo Thiên, trong lòng hắn cũng nặng trĩu.
Nếu hắn mạnh mẽ hơn một tí, giữ Di Ái lại không cho cô ấy đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432688/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.