Ngồi trên chiếc giường mới tinh, Di Ái đưa đôi mắt sưng húp như hạt hạnh đào nhìn ra cửa sổ, nơi có chim đang hót, hoa đang nở khung cảnh tràn đầy sức sống.
Nhưng rồi khi nó rơi vào mắt của Di Ái lại biến thành cảnh tượng đầy thương đau.
Chim có hót hay thế nào cũng sẽ bay đi, hoa có nở đẹp cách mấy cũng sẽ lụi tàn và tình yêu dù cho có bao lời ước hẹn, bao nhiêu ấm áp cũng sẽ vỡ tan.
Tất cả đều không có kết cục tốt đẹp.
Giống như tình yêu của chính cô vậy. Giữa lúc cô nghĩ cuộc đời mình đã bước sáng một trang mới đầy tươi sáng thì một lần nữa giông bão lại ập đến và cuống đi kỳ vọng của cô, hạnh phúc của cô, khiến cô trở về vũng đầm lày đầy khốn khổ.
Ông trời ơi, tại sao ông lại đối xử với con như vậy? Con rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Mẹ con lừa con, Trương Minh Hạo lừa con và bây giờ đến ngay cả "anh" - người con thương yêu nhất cũng lừa con.
Có phải chăng, cuộc đời con sẽ không bao giờ có được tình yêu thật sự. Chẳng một ai, nguyện ý cho con ấm áp.
Nhưng lần này cô sai rồi, ở đâu đó trên đường cao tốc có một người vẫn đang yêu thương cô, lo lắng nhớ nhung cô và phát điên vì không nhìn thấy cô.
Cố Ngạo Thiên mạnh mẽ ấn chân ga hắn muốn đến tất cả thành phố trên đất nước này, mỗi nơi hắn đều muốn tra qua cho dù là nơi nhỏ nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432690/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.