Khả Ái mơ màng tỉnh lại, xung quanh cô mờ tịt, đầu đau như búa bổ. Tất cả những gì cô nghe thấy là...
- Đỗ Tiểu thư, cô xông xênh một chút đi chứ! Đây là nữ nhân của Lục tổng, nắm quyền gần như khắp thế giới, nếu anh ta biết được thì sao đây?
- Thôi được rồi! 500 được chưa?
- Thế còn được!
- Thôi được rồi! Phần còn lại các người tự lo đi! Tôi đi đây! Làm thế nào thì làm! Miễn là cho cô ta không còn tồn tại nữa!
Nói xong Đỗ Ninh Kiều rời đi, bọn còn lại nói với nhau:
- Cô ta đi rồi! Tiếp theo xử con này thế nào?
- Nữ nhân của Lục Tổng thì chắc chắn sẽ rất ngon, tôi muốn thử!
- Tôi cũng muốn!
Nguy hiểm cận kề, tay chân bị trói không thể cử động.
Bọn họ càng ngày càng tới gần, cô có thể cảm nhận từng bước đi của chúng. Cô có thể cảm nhận được hơi thở thèm thuồng của chúng mà không thể làm bất cứ việc gì.
1... 2...3 bước, chúng càng ngày càng tới gần, bây giờ trong đầu cô chỉ hiện lên đúng 4 chữ:
"Anh Phong! Cứu em! "
Mồ hôi chảy từng giọt càng ngày càng nhiều
Nhưng ngay khi cô vừa cảm nhận được hơi nóng của người ở kề cổ cô, thì đột nhiên, một tiếng la của bọn chúng khiến cô giật mình.
Cô từ từ mở mắt, một người đàn ông tay không đánh 3 người khác.
Anh ấy là nguồn hy vọng lớn nhất của cô tại thời điểm đó.
Bon bắt cóc không ngừng la hét. Đứa bị đánh ngã quỵ, đứa bị đánh tím mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737662/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.