Một cậu bé kháu khỉnh cầm bức tranh mình tự vẽ chạy lon ton đến đứng trước một cánh cửa được làm từ gỗ quý cùng với lớp sơn bóng đắt tiền. Không lịch sự gõ cửa trước mà chạy hẳn vào trong phòng. Nơi một cô gái mang nét đẹp dịu dàng đang đọc sách ở trên giường.
- Chị Tiểu Ái! Chị xem em vẽ tranh này!
Khả Ái thấy cậu bé mặt vui cười rạng rỡ, đặt cuốn sách xuống.
- Hiên Hiên! Lại đây nào! Để chị xem!
- Chị ơi! Chị biết e vẽ ai không?
- Đâu nào?
Cô vừa nói vừa chỉ vào bức tranh hồn nhiên mà cậu bé vẽ
- Đây có phải là Hiên Hiên không?
Cô vừa nói vừa chỉ vào cậu bé nhỏ nhất trong hình. Cậu bé với mái tóc đen,được tô bởi nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ nhỏ khiến cô bật cười.
- Đúng rồi ạ!Sao chị Tiểu Ái cười vậy? Do Hiên Hiên đẹp trai quá đúng không? Em biết mà!
- Hum! Vậy thì...đây là ai?
- Chị Tiểu Ái ạ!
- Wow! Con cái nhà ai mà vẽ đẹp quá ta!
Cậu bé không nói gì, chỉ cười.
- Thế còn... người đàn ông cao to rồi mặt xị ra này là ai vậy? - cô hỏi
- Còn ai trồng khoai đất này? Ba cau có của e đó!
Cô không biết nói gì, chỉ biết cười gượng. Thì ra trong mắt Hiên Hiên, Đường Phong là một người cha như vậy.
Lặng đi một lúc...
Cô ngập ngừng hỏi:
- Hiên Hiên à! Em...có muốn có em không?
Nghe câu hỏi của cô, cậu bé tỏ ra vẻ mặt khó hiểu.
- Sao lại thế ạ?
Câu hỏi lại của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737661/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.