- Cô Đỗ! Tìm được người hiến tủy rồi!
Tâm trạng rơi xuống vực thẳm của cô như được kéo lên lại.
- Anh nói sao? Người đó ở đâu?
- Viện trưởng đang cố liên lạc với người đó và ông ấy nói sẽ đến bệnh viện ngay trong ngày hôm nay!
...----------------...
Ngay khi nhận được tin, Khả Ái tức tốc thay quần áo và theo chỉ dẫn của A Thiên đến phòng làm việc của Viện trưởng, nơi mà người hiến tủy và cô hẹn gặp mặt.
Suốt quãng đường, cô đã suy nghĩ ra vô vàn điều không tốt đẹp, tâm trạng bồi hồi lo lắng liên tục lấn át cô.
A Thiên mở cửa:
- Thưa ngài, cô Đỗ đã đến rồi ạ!
Khả Ái bước vào phòng, cánh cửa đóng lại.
- Xin chào, thưa ngài!
Lúc này cô mới nhìn kĩ người đàn ông này. Bộ vest đen lịch sự, cùng đôi giày da mũi nhọn, mái tóc đã bạc trắng, nhưng khuôn mặt vẫn lưu giữ đôi nét của thanh xuân. Có vẻ người này cũng không còn trẻ tuổi. Khuôn mặt của ngài ấy toát lên vẻ lịch lãm, và pha lẫn đôi chút lạnh lùng.
- Chào cô, mời cô ngồi! - người đàn ông đó nói.
Khả Ái tiến đến chiếc ghế đối diện ông và ngồi xuống.
- Tôi là Đoàn Đường Phương! Rất vui được gặp cô!
- Vâng! Rất vui được gặp ngài, ngài Đoàn! Tôi là Đỗ Khả Ái!
- Chúng ta bắt đầu luôn nhé! Lục Tổng có liên quan gì tới cô?
- Tôi... tôi chỉ là bạn bè thôi! Nhưng... mạng sống của anh ấy rất quan trọng đối với tôi! Tôi cầu xin ông hãy giúp đỡ! - Cô khẩn cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737663/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.