Bảo Khánh bước vào quán bar, không cần nghĩngợi gì liền đi thẳng đến chiếc bàn vip ở một góc căn phòng. Nơi này là vô cùngám muội, tiếng nhạc xập xình, mùi rượu nồng hăng khiến con người ta có cảm giácmê man khó ta. Bảo Khánh tới bàn của Nam Phong, đập tay vớianh một cái rồi ngồi xuống, rất tự nhiên rót cho mình một ly XO.
- Khuya như vậy còn tìm tớ,có chuyện gì? – Bảo Kháng dựa người ra sau ghế sofa nhìn Nam Phong đang mệt mỏinhắm mắt.
Nam Phong mở him híp đôi mắt, bàn tay nhẹnhàng chà xát với cánh môi của mình, như có như không lên tiếng:
- Tối hôm qua cậu về lúc mấygiờ?
- Tối qua? Tầm 11h hơn. Cóchuyện gì mà cậu lại… - Bảo Khánh bỏ lửng câu nói, khó hiểu nhìn Nam Phong.
Anh thở hắc một cái, bắt đầu kể lại chuyệncủa mình cho Bảo Khánh nghe.
Lát sau…
- Cậu không đùa chứ? – Đôimày kiếm của Bảo Khánh nhíu lại, mang theo muôn vàn ngạc nhiên mà thốt lên bốnchữ.
Một bên chân mày của Nam Phong cũng theo đómà nhướng lên, anh nói:
- Không! Tớ hỏi cậu vì chỉmuốn biết là tên Rick ra khỏi đây lúc mấy giờ.
- Vậy sao? Vậy thì tên đó vềsau tớ. Nhưng không sao, để tớ giúp cậu giải thích với Yến Nguyên một chút!
- Cậu biết cô ấy đã nói gìkhi tớ nói cậu làm nhân chứng không?
-Làm sao tớ biết!
-Cô ấy đã nói…
[Quay lại lúc ở ven sông…]
- Đáp án nằm ở tim tôi! Làmơn đừng khóc, cũng đừng bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hoan-hao-va-cong-tu-lanh-lung/2223867/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.